Nhớ lại
Tháng 5/1972 Khóa 5 ĐH Cơ Điện sơ tán về xã Phục Linh huyện Đại Từ . Lúc ấy tôi học kì 2 năm thứ 3. Tôi ở Phục Linh tròn 100 ngày thì lên đường ra trận. Nửa thế kỉ sau tôi chưa trở lại Phục Linh.
TIẾNG CHIM Ở PHỤC LINH *
Tôi chẳng trở về Phục Linh nữa.
Em cũng đã đi rồi,
Phục Linh xa thắt ruột
Chỉ Đại Từ là gần thôi.
Một thời ai qua Bờ Đậu *
Ai đi Giang Tiên* ,Phục Linh
Người ta bảo những sinh viên Cơ Điện sắp ra trường.
Rất hay tắm suối Phục Linh vào đêm
Tiếng chim đêm ở Phục Linh những ngày bom Mỹ dội
Sao mà nghe êm ái
Họ bảo Phục Linh bỗng dưng nhiều con gái
Toàn gái xinh.
Tôi với em khác lớp
Con đường sang nhà em rừng buông nghiêng.
Con đường có nương chè và cả những cây sơn
Em bị sơn ăn trên cổ.
Người Phục Linh bảo.
“Sơn ăn tùy người” .
Chỉ mình anh biết thôi
Bữa ấy đưa em về khuya lắm
Đứng dưới gốc sơn
Có tiếng chim gần mà nghe rất xa
“Bắt cô trói cột.”
Anh bảo không phải đâu
Chim kêu “ Sắp đi đánh giặc”
Lại có tiếng chim đêm
“ Bắt tép kho cà”
Em bảo, không phải đâu
Chim Phục Linh kêu “ đốt đuốc sao chè”
Sau ngày ấy anh đi.
Trên Trường Sơn anh nhớ mùa thi
Bài thi ở Phục Linh môn Chi tiết Máy
Đêm thắm lại tiếng chim kêu rất ấm
“Khó khăn khắc phục”.
Tiếng chim đêm xa lắc ở Đại Từ.
Tôi nhớ Phục Linh cánh rừng rất xa
Những con suối các bạn tôi nô đùa đến tối
Nơi tiếng chim giữa mùa bom Mỹ dội.
Tiếng chim kêu “ Hết giặc thì về”
Tiếng chim kêu “ đốt đuốc sao chè”.
nửa thế kỉ rồi vẫn trẻ.
NTL.
- p/s * những địa danh ở Đại Từ Thái Nguyên
Nguồn:CSVk5 Nguyễn Trọng Luân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét